Trang Chủ Đời Sống Cách dạy trẻ sống lương thiện và tử tế với mọi người

Cách dạy trẻ sống lương thiện và tử tế với mọi người

by Webdoisong.com

Lương thiện là thiên tính của con người, là tố chất cơ bản nhất để đi đến thành công. Đối với một đứa trẻ, bất kể sau này như thế nào, chỉ khi có lòng lương thiện mới có thể trưởng thành lành mạnh và vui vẻ. Người có lòng thương thiện mới có thể trở thành một người vĩ đại và ưu tú.

Hans là một người Đức điển hình, tuy sống Quảng Châu, nhưng về lối sống và cách dạy con, anh vẫn kế thừa truyền thống của người Đức, dù thể nào cũng phải dạy cho trẻ biết rằng đức tính lương thiện là vàng trong cuộc sống.

Hans có một cô con gái là Shirley, khi cô bé vừa hiểu biết, Hans đã tặng con một chú thỏ con. Shirley thích lắm, tự giác phụ trách việc chăm nuôi nó, và viết nhật ký trưởng thành cho nó mỗi ngày. Hans còn cho Shirley một con chim và một con rùa con. Mặc dù rất nhiều bạn bè Trung Quốc khuyên Hans đừng cho trẻ tiếp xúc với vật nuôi, một mặt là vì vật nuôi rất không vệ sinh, dễ lây bệnh cho trẻ; mặt khác thì cho rằng nếu vật nuôi chết, sẽ ảnh hưởng đến tâm tình đứa bé.

Nhưng Hans không nghĩ vậy, anh cho rằng nếu làm cho vật nuôi có thói quen vệ sinh tốt thì sẽ không lây bệnh cho trẻ; quan trọng hơn là, để trẻ biết chăm sóc những con vật yếu hơn mình có thể rèn cho trẻ thiên tính lương thiện. Do đó, Hans không chỉ cho Shirley nuôi vật cưng, mà trong cuộc sống nếu phát hiện Shirley làm sai, anh sẽ lập tức uốn nắn, chỉ dẫn cho con.

Một hôm, Hans và Shirley cùng ra ngoài chơi, tại một góc đường có một người ăn mày già thọt chân, ông ta kéo cánh tay Shirley xin tiền. Shirley vội vã giằng tay người ăn mày ra, nói: “Làm gì vậy, bẩn quá, ông đền áo cho cháu”. Hans nghe vậy, mặt đanh lại, “Shirley, ra đây bố bảo”. Shirley miễn cưỡng bước lại, còn người ăn mày phía sau cũng đến trước mặt Hans. Hans rút tiền ra, cho vào ống bơ.

Về đến nhà, Hans nghiêm khắc phê bình Shirley: “Mỗi người chúng ta đều có lòng tự trọng, dù là thân phận nào cũng cần sự tôn trọng của người khác. Trước một người ăn xin, chúng ta cũng phải tôn trọng họ, nếu con không có tiền lẻ, con có thể không giúp họ, nhưng con không được vì thế mà mắng mỏ họ, không được làm tổn thương lòng tự trọng của họ”.

Một lần khác, khi Shirley tròn sáu tuổi, có một người bạn nhỏ rất thân đến mừng sinh nhật cô bé. Người bạn đó tặng Shirley một con búp bê. Hai đứa trẻ vốn chơi với nhau rất vui, nhưng sau khi ăn xong bánh sinh nhật, con thỏ của
Shirley chạy lại, Shirley nhìn thấy liền ôm nó, khoe với bạn: “Nhìn này, nó là con thỏ đẹp nhất thế giới”.

Cô bạn nghe xong, bảo: “Không phải, con Bạch Bạch nhà tớ đẹp hơn nó gấp trăm lần”.

“Cậu mang Bạch Bạch qua đây so là biết thôi mà, thỏ của ai cũng không đáng yêu bằng thỏ của mình đâu”. Shirley vội nói.

Cô bạn cũng không chịu nhịn, hừ một tiếng rồi về nhà.

Bạn về rồi, Shirley vẫn bực tức nói: “Hừ, mai mình sẽ bảo các bạn không thèm chơi với nó, xem nó còn dám nói thỏ của mình không đẹp không”.

Sau khi biết chuyện, Hans cho là đã rất nghiêm trọng. Thế là anh gọi điện thoại đến nhà người bạn nhỏ đó, mới hay nguồn cơn sự việc. Thì ra người bạn nhỏ đó tâm trạng không tốt, con Bạch Bạch của bạn nhỏ ấy vừa mới chết. Hans cho Shirley biết chuyện này, rồi bảo con gọi điện thoại cho bạn.

Hai đứa trẻ nói chuyện với nhau qua điện thoại, sau khi biết nguyên nhân bạn hằn học với mình, Shirley cảm thấy rất có lỗi với bạn, và hứa: “Mình sẽ tặng bạn một con thỏ con, cũng như Bạch Bạch, cũng là con thỏ đẹp nhất trần đời”.

Bài Viết Liên Quan

Leave a Comment